“Càng ngày càng thông minh, biết tấn công vũ khí của chúng ta trước chứ không phải người.”
Một tia sáng vàng xuyên thủng một mảng mây lớn và đám quái vật có cánh, Tiền Đắc Lạc nhẹ nhàng đáp xuống đỉnh hạm tháp, giũ sạch miếng thịt nát dính trên mũi chân rồi nhìn về phía đám mây đó.
“Con hàng cấp S này trốn lâu như vậy, cũng nên xuất hiện rồi chứ.”




